
Em viết tặng anh bài thơ cuối cùng
Tháng năm gọi về trên lối đi chung
Con đường ngày nào giờ tràn hoa nắng
Kỉ niệm ngày nào lấp lánh sau mưa
Ve sầu ca hoài mỗi buổi ban trưa
Như giàn đồng ca chào mừng mùa hạ
Vẫn là gió mà nay sao khác lạ
Như khoác lên mình tấm áo mỏng hơn
Em sẽ nhớ hoài hơi ấm nụ hôn
Tiếng cười của anh còn trong em mãi
Những con " học trò" nhìn ta ngây dại
Sao... lại có những nụ hôn dài???
Ta chẳng còn gì trong cái gọi: ngày mai
Bởi mỗi người đã đi về một hướng
Nắng rọi xuống bỗng nhiên chia ngược
Kỉ niệm có đều trong mỗi chúng ta???
Người ta thường buồn khi nói chia xa
Nhưng em thấy lòng anh đang bình thản
Có phải những gì đã có đường nứt rạn
Dễ làm người ta quên...???
Em đã dặn mình: Phải mạnh mẽ lên
Nhưng anh thấy đó, nắng vào đêm trú ngụ
Em cũng trốn vào tim anh nhắn nhủ
Em chỉ khóc nốt... một lần này nữa thôi
Tình yêu của anh, em chẳng tự đánh rơi
Bởi vốn dĩ nó thuộc về người khác
Anh trong em luôn như từng nốt nhạc
Tháng năm ngân hoài... để lá rụng tả tơi

0 nhận xét:
Đăng nhận xét